jm4e 4 5 5 5 58

6 thg 10, 2013

VĂN TIỄN BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP

----- VĂN TIỄN BIỆT ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP -----
------------------Hậu duệ con cháu Họ Vũ Võ Việt Nam : Vũ Hùng Tài

Không khí buồn, thương trên mọi nẻo đường
Lớp lớp, cháu con tỏ lòng tôn kính
Tưởng nhớ công ơn, người anh hùng vĩ đại
Của nhân dân, của nhân loại loài người

Tuổi cao.
Sức yếu.
Cuối đời nằm một chỗ.
Chiến đấu cả đời lúc lâm bệnh vẫn vui.
Nay.
Cụ đã ra đi về cõi vĩnh hằng.
Để lại cho đời những bông hoa tươi thắm,
Mãi ngát hương đến tận muôn đời.
Đồng bào 3 Miền, giọt lệ nhẹ rơi,
Trong khóe mắt đỏ lên, nhớ ơn người mãi mãi.

Nhật, Pháp, Mỹ bàng hoàng ngồi nhớ lại
Vị tướng tài, chẳng bằng cấp nhà binh
Ý chí kiên cường,
Tài mưu lược,
Cách dùng binh.
Chiến công lẫy lừng, giữ hòa bình độc lập.

Các nước Năm Châu, báo đưa tin tấp nập
Về sự ra đi yên nghỉ của Người.
Vị tướng tài Vĩ đại nhất thế kỷ hai mươi (20).
Dũng mãnh chiến trường, nhưng chan hòa với Đồng bào, Dòng tộc.

Thế hệ con...
Chưa một lần gặp mặt.
Cũng chưa một lần chứng kiến chiến tranh.
Tất cả những gì con biết qua sử xanh
Qua những tấm hình, đoạn phim cha ông để lại.
Con tự hào.
Vì được sinh ra trên nền độc lập.
Là người Việt Nam và mang Họ tộc cùng người.
Hôm nay, buổi chiều Thu.
Khi cả triệu trái tim, hình như vẫn chưa nhiều người biết,
Cụ đã ra đi về cõi vĩnh hằng
Con đến viếng người vội vã chẳng dừng chân,
Vì cả đồng bào còn xếp hàng đợi lượt.
Có người khóc,
Có người buồn gục mặt.
Có người thẫn thờ,
Trẻ em thì ngơ ngác chẳng hiểu chi.
Vâng.
Đại tướng đã ra đi.
Theo lẽ đời: Sinh Ly, Tử Biệt.
Cuộc đời trọn Nghĩa, vẹn Tình, Ân, Oán, Nghiệp trả xong
Về cõi vĩnh hằng,...
thong dong....
Chẳng có gì vướng bận,
Không vương vấn bụi trần, lợi lộc, chức danh.
Về với quê hương, nơi đất mẹ Quảng Bình.

Tuổi trẻ dòng họ Vũ Võ Thanh Hóa - Kính viếng hương hồn Đại Tướng Võ Nguyên Giáp



4 thg 10, 2013

Ngày ấy và tôi ...

Ngày ấy, có dịp mình cứ ra Hà Nội là đi mua sách, trong mỗi quyển sách ngoài trang bìa có thể là chữ ký hoặc một bài thơ, hoặc một đoạn tâm sực ngắn..... hôm nay chia sẻ với các bạn của tôi một bài viết mà thời sinh viên mình đã viết khi nghỉ hè ra Hà Nội, cảnh đất chặt người đông.... mình không nghĩ giờ đây mình lại đang làm việc ở chốn này, trước kia chỉ nghĩ học xong thì về quê hay ở lại Nghệ An làm gì đó, đơn giản, nhẹ nhàng ko chút bon chen.... 
Dòng đời xô đẩy, giờ cuộc sống thực tại vẫn còn lắm bon chen, khó khăn và thử thách....
Mời các bạn đọc lại bài thơ của mình mấy năm về trước nhé ....


 Tôi lãng lõng giữa dòng đơi tấp nập
Buổi chiều hôm trong dòng chảy ngược xuôi
Trong số đông bận rộn những con người
Đang vùng vẫy, chen đua tìm chỗ đứng

Tôi cố gắng nheo mắt tìm khoảng trống
Trong xa xăm thấp thoáng một mình ai
Tôi tự nhủ có lẽ mình thơ dại
Chìm đắm trong xa tít quãng đường dài

Năm tháng qua tất cả cũng phôi phai
Trong thời khác giữ lại gì có thể
Tôi tự hỏi có phải ai cũng thế
Nhưng chắc rằng cũng có kẻ dương oai

Cuộc đời này xây dựng bởi đôi tay
Và tất cả tạo nên từ ý chí
Biết là thế nhưng sao mình không thể
Cũng là vì không có chí quyết tâm

Có phải chăng ta vương vấn ái ân
Mà quên lãng khiến sai lầm hành động
Tuổi trẻ đây chúng ta còn sức sống
Lao động vinh quang, cống hiến cho đời
 

Hà Nội, ngày 09/07/2006
Vũ Hùng Tài

3 thg 10, 2013

Cơn bão số 10


Cứ mỗi lần mùa bão đi qua
Lòng thương lắm nhớ về miền đất cũ
Mưa gió, bão bùng, hạn khô, nước lũ
Bao sức người, sức của đã ra đi




 Mênh mông nước, nhà nhà mất mát
Có đau thương nào hơn sự chia ly
Chiến tranh mới qua, cuộc sống có những gì
Nơi nước mắt nhạt nhòa bên tương cà, gừng cay, muối mặn

Ở nơi xa nhìn về miền xa lắm
Chỉ biết cầu mong cho mọi chuyện bình yên
Cả nước chung tay hướng tới đất mẹ hiền
Cầu bình an, ấm êm qua mùa bão, lũ.


Gửi vào đâu

Cuộc đời sao lắm trái ngang
Tại sao anh lại gặp em lúc này
Giữa khi lúc tỉnh, lại say
Mơ màng, mỗng tưởng duyên này sẽ sang
Bộn bề, toàn những trái ngang
Dặn lòng, nén lại đôi hàng lệ rơi

"Vui đi để nhẹ kiếp người,
Thở đi để thấy cuộc đời thênh thang"

Nghĩ về những chuyện thế gian
Làm sao cho trọn vẹn toàn, chỉnh chu
Ta về với kiếp chân tu
Kệ đời xuôi ngược vi vu một mình

Sống là, ở tạm cõi trần
Thác là, về với vĩnh hằng thiên thu


Một ngày, chọn vẹn cho dù
Đừng nên gây oán, ghét, thù làm chi
Cười vui, cho thỏa mấy khi
Đừng làm cay mắt, để mi phải sầu
Đôi lời gửi gắm vào đâu ...

2 thg 10, 2013

AI KHÔNG DÁM QUYẾT , NGƯỜI ẤY TỰ TRÓI MÌNH

Bạn có biết ở Phi châu người ta bắt những chú khỉ như thế nào không? Người thợ săn đặt một hòn đá cỡ bằng quả trứng gà vào một hốc cây. Chú khỉ đã sờ thấy hòn đá nọ và muốn kéo nó ra khỏi hốc. Nhưng miệng hốc cây quá bé. Tất nhiên chú khỉ có thể dễ dàng rút tay ra khỏi hốc, nếu chú bỏ hòn đá ra. Nhưng chú đã không đủ bản lĩnh để làm điều đó. Và cuối cùng người thợ săn đã bắt được chú bằng cách thong thả trùm lên người chú một chiếc bao tải.



Phải chăng, đôi khi chúng ta bị quá khứ giam hãm, bởi một điều gì đấy hoặc một sự yên ổn chăng? Để rồi chúng ta chịu bó tay trước việc làm cho cuộc sống của mình trở nên hạnh phúc hơn. Đây là lúc mà chúng ta phải trả lời mọi câu hỏi rất cơ bản: 'Bạn mong muốn đạt được điều gì trong cuộc sống của bạn?'.
Roosevelt một lần đã nói: 'Tốt hơn là mạo hiểm làm một việc lớn, nâng cốc mừng đại thắng cho dù có khi sai lầm hoặc chịu mất mát thương đau. Còn hơn là đứng vào hàng ngũ những con chiên, chất phác, giản đơn, những con người ít biết đến niềm vui lẫn nỗi đau. Bởi vì họ sống trong miềm sáng tối, nơi chẳng hề có thành công và thất bại'.

Người thành đạt sống thoáng, không lùi bước trước khó khăn, biết chấp nhận rủi ro. Vì họ hiểu rằng biết hy sinh cái nhỏ sẽ được cái lớn. Sự nghèo hèn đối với hầu hết người châu âu không có nghĩa là chịu đói khát mà là phải sống những tháng ngày ngớ ngẩn, vô bổ.

Thật là khác biệt khi người vào cuộc chơi chỉ nhằm không thua cuộc, với người lao vào cuộc chơi là để giành chiến thắng. Ai cố gắng để không thua cuộc, người đó chỉ tập trung vào chống rủi ro, tránh hiểm nguy. Người vào cuộc với ý đồ thắng cuộc, anh ta luôn tìm cơ hội để chiến thắng. Bạn nghĩ sao, trong hai con người ai là người cảm thấy hạnh phúc hơn.

3 giờ


3h rồi có lẽ phải ngủ thôi
Chằng nghĩ nữa những ngã đời bất tận
Những chuyện đã qua, giờ chẳng còn vướng bận
Cuộc sống còn nhiều thứ phải quan tâm.



Anh biết rằng trước mắt sẽ khó khăn
Thành công, sự nghiệp đàn ông cần cố gắng.
Nếu em hiểu anh, xin đừng buông những lời cay đắng.
Có thể nhói tim, có thể nát tâm hồn

Anh đã trải qua trên những nẻo đường
Đầy vất vả, nắng, mưa, sương, gió
Đại học 5 năm, xong anh vào quân ngũ
Huấn luyện cho mình để vững chắc đôi chân

Anh không kể về những ngày tháng khó khăn
Cũng chẳng thanh minh, những điều em nói
Khi anh ra đời, em vẫn còn bé nhỏ.
Thì làm sao em hiểu hết được anh

Ở quê xa, bố mẹ vẫn mong rằng
Anh làm tròn nghĩa vụ của người con đã lớn.
Công việc anh làm, tương lai anh cố gắng
Trong hành trình anh tìm kiếm có em.

Anh biết rằng, nhiều rào cản khó khăn
Anh dành trọn niềm tin vào những gì có thể.
Cuộc sống của anh vẫn bộn bề như thế
Cũng náo nhiệt, ồn ào nhưng đâu phải luôn vui

Anh vẫn là anh, đơn giản có thế thôi,
Kẻ trọng, người khinh cuộc đời ai cũng có.
Mắt thấy, tai nghe, những điều em hiểu rõ.
Em làm theo suy nghĩ đó nhé em..

Anh chẳng giận, hờn hay suy nghĩ linh tinh
Sẽ chẳng làm em thêm muộn phiền hơn nữa
Cuộc sống của em sẽ trở về như cũ
Không phải mệt người bởi những thứ đã qua.

Bốn (4) giờ rồi anh đi ngủ thật nha....

Dám quyết định

Ngày xửa ngày xưa có một con suối nhỏ chảy mon men đến gần một sa mạc hùng vĩ. Chợt nó nghe một giọng nói: 'Nào, hãy bình tâm bước tiếp'. Nhưng nó sọ hãi trước cảnh hoang sơ, lạ lẫm này. Nó lo lắng trước sự đổi thay. Thâm tâm nó muốn có thật nhiều nước và chảy dài cùng cuộc sống tươi đẹp nhưng bản thân nó lại chẳng muốn đổi thay dòng chảy, chẳng dám mạo hiểm.

Giọng nói nọ lại tiếp tục vang lên: 'Nếu Ngươi không dám cất bước thì chẳng bao giờ Ngươi hiểu biết mảnh đất dưới chân Ngươi. Hãy tin tưởng mọi việc rồi sẽ ổn thoả với Người trên vùng đất mới lạ này. Nào bình tâm chảy tiếp đi, suối nhỏ'.

Thế rồi suối nhỏ quyết tâm bước tiếp. Và suối nhỏ cảm thấy ngọc thể bất an. Trên sa mạc, oi ả nống nực ngày càng tăng lên, cuối cùng dòng suối nhỏ đã bốc hơi cạn kiệt. Những hạt nước li ti bay lên quần tụ lại trên cao thành những áng mây bay trên sa mạc. Những áng mây lang thang ngày qua ngày vượt qua sa mạc để đến với biển cả. Rồi mây giăng mưa trên biển lớn.

Bây giờ thì suối nhỏ đã có một cuộc sống bội phần tươi đẹp hơn cả những giấc mơ ngày thơ ấu. Khi cưỡi sóng êm ái vượt trùng dương, suối nhỏ mỉm cười, suy ngẫm: 'Ta đã nhiều lần biến đổi hình hài, nhưng chưa bao giờ ta lại hài lòng với bản thân mình như ngày hôm nay'.



Nhớ về


Từ khi con lớn thành người 
Là con cất bước ra đời học xa
Vào đây sống cảnh xa nhà
Họ hàng chẳng có, cửa nhà cũng không
Nghĩ là cũng phải lông bông
May sao hai bác mở lòng cưu mang
Dẫu là chẳng phải họ hàng
Thế mà cũng được muôn vàn thương yêu
Nhớ sao những buổi cơm chiều 
Tuy rằng đạm bạc nhưng nhiều niềm vui.

Bác Tùng công tác xa xôi
Khi nào được nghỉ thảnh thơi mới về

Bác Hài công việc bộn bề
Nấu cơm, nấu rượu chẳng hề thở than
May sao công việc cũng nhàn
Tuy rằng hơi bận nhưng làm cho vui

Cu Toại buồn lắm đi thôi
Chẳng chịu học tập đi chơi suốt ngày
Để cho mẹ phải la rày,
Toại ơi! Đừng có thế này nữa nha.

Tuyến Ta đi học nơi xa,
Vừa ngoan vừa giỏi cả nhà đều vui.


Hôm nay con viết đôi lời
Ngày mai con lại ra đời tung bay
Không quên ngày tháng nơi đây
Mà hai Bác đã từng ngày chở che  
                                                                          (15/10/2005)
                                                                     Con :  Vũ Hùng Tài


Nửa đời phiêu bạt

29 tháng 1 2013 lúc 8:20


Qua nửa đời phiêu dạt
Con lại trở về úp mặt vào ruộng nương.
Để đỡ đần cha mẹ lúc sớm hôm.
Vui với đàn trâu, bầy cò khi sáng sớm.

Để được ngắm nhìn từng hàng lúa lớn.
Để được hít bầu không khí nhẹ hồn quê
Để được cùng ai sớm tối đi về.
Để được sẻ chia những điều đơn giản nhất.

Mơ ước nhỏ nhoi nhưng nào có thật.
Bởi cuộc đời còn nặng ghánh mưu sinh.
Nơi đô thành nhiều cạm dỗ vây quanh.
Cũng nhiều khó khăn cũng nhiều thử thách.

Mỗi lúc đêm về trong màn đêm giá lạnh.
Phố đông người nhưng chẳng kẻ dừng chân.....
                     (Hà Nội, ngày 29/01/2013)

28 thg 9, 2013

9 năm xa nhà ...

26 tháng 9 2013 lúc 3:04
Lại một đêm nữa thức dài vì vài dự án còn dang dở và một số việc còn dở dang .....
Cũng đã tự lâu lắm rồi chẳng viết gì, mình đã thay đổi rất nhiều về mọi thứ xung quanh, về con người, về tính cách về suy nghĩ trong cuộc sống ....
Có lẽ sự khó khăn, bon chen trong cuộc sống đã khiến mình thay đổi đến vậy sao?


Thực là cũng ko biết phải diễn tả thế nào cảm giác của mình lúc này..... thật trống rỗng.... đêm khuya lại càng heo hút ... chỉ có tiếng quạt trần và tiếng gió rít lành lạnh trong căn phòng bé nhỏ này cộng hưởng với tiếng lạch cạch trên bàn phím mà thôi ....
Có lẽ chỉ có chiếc máy tính là vật ở bên mình suốt cả chặng đường dài, dù thành công, dù thất bại, dù vui, dù buồn nó cũng chẳng bao giờ bỏ mình trừ khi mình bỏ nó ....

Con đường mình đi đã xa và dài quá, Đã đến lúc mình cũng muốn tìm cho mình một chỗ để sớm đi, tối về. Nhưng đâu là nơi ta đặt trọn niềm tin và hy vọng .....
Qua những ngày tháng thăng trầm trong cuộc sống, buồn có, vui có, thất bại có, thành công có và còn rất nhiều những .... những dự định, công việc, ước mơ, hoài bão trước mặt nữa, những khó khăn và thử thách còn nhiều lắm .... Vậy có khi nào mình dừng chân tự hỏi cuộc sống mình đang chạy theo thứ gì? Đến khi nào là đủ, đến khi nào là ổn định, đến khi nào để gia đình và bè bạn an tâm?

Trong cuộc sống, có quá nhiều điều còn phải bận tâm, lo toan bề bộn. Muốn cũng có một người để sẻ chia những điều giản đơn, vui, buồn ....trong cuộc sống mà thật khó khăn, cách trở. Cứ tưởng gần nhưng đâu dễ chạm tay vào là tới được nơi. Có lẽ hành phúc và mơ ước một góc đơn sơ, một không gian riêng bé nhỏ với mình còn xa dài và bất tận.



Cố gắng để thay đổi bản thân, sống cố gắng để làm hài lòng người khác,.... Tất nhiên trong quá trình thay đổi cũng có những lúc sai lầm, có những việc làm khiến gia đình, bạn bè, người thân thất vọng, mất niềm tin. Nhưng trên con đường ấy ai là người hiểu, ai là người chứng kiến, ai là người cũng bước trên cả chẳng đường dài, ai là người động viên mỗi khi mình gục ngã,...... có lẽ những lúc như thế mình nằm chán lại tự đứng dậy mà thôi .....

Chúc cho các bạn đừng ai giống tớ, đừng đi đâu đó, làm gì đó một mình, sẽ khó khăn, sẽ nhiều cách trở lắm ....
Đêm khuya rồi, ngày này 9 năm về trước mình một mình ra cuộc sống bươn trải ..... và hôm nay mình ký sự một chút về cuộc sống hiện tại của mình thôi, Chúc cả nhà thành công và luôn nhiều niềm vui nhé ....
Nội dung được. Được tạo bởi Blogger.