26 tháng 9 2013 lúc 3:04
Lại một đêm nữa thức dài vì vài dự án còn dang dở và một số việc còn dở dang .....
Cũng đã tự lâu lắm rồi chẳng viết gì, mình đã thay đổi rất nhiều về mọi thứ xung quanh, về con người, về tính cách về suy nghĩ trong cuộc sống ....
Có lẽ sự khó khăn, bon chen trong cuộc sống đã khiến mình thay đổi đến vậy sao?
Thực là cũng ko biết phải diễn tả thế nào cảm giác của mình lúc này..... thật trống rỗng.... đêm khuya lại càng heo hút ... chỉ có tiếng quạt trần và tiếng gió rít lành lạnh trong căn phòng bé nhỏ này cộng hưởng với tiếng lạch cạch trên bàn phím mà thôi ....
Có lẽ chỉ có chiếc máy tính là vật ở bên mình suốt cả chặng đường dài, dù thành công, dù thất bại, dù vui, dù buồn nó cũng chẳng bao giờ bỏ mình trừ khi mình bỏ nó ....
Con đường mình đi đã xa và dài quá, Đã đến lúc mình cũng muốn tìm cho mình một chỗ để sớm đi, tối về. Nhưng đâu là nơi ta đặt trọn niềm tin và hy vọng .....
Qua những ngày tháng thăng trầm trong cuộc sống, buồn có, vui có, thất bại có, thành công có và còn rất nhiều những .... những dự định, công việc, ước mơ, hoài bão trước mặt nữa, những khó khăn và thử thách còn nhiều lắm .... Vậy có khi nào mình dừng chân tự hỏi cuộc sống mình đang chạy theo thứ gì? Đến khi nào là đủ, đến khi nào là ổn định, đến khi nào để gia đình và bè bạn an tâm?
Trong cuộc sống, có quá nhiều điều còn phải bận tâm, lo toan bề bộn. Muốn cũng có một người để sẻ chia những điều giản đơn, vui, buồn ....trong cuộc sống mà thật khó khăn, cách trở. Cứ tưởng gần nhưng đâu dễ chạm tay vào là tới được nơi. Có lẽ hành phúc và mơ ước một góc đơn sơ, một không gian riêng bé nhỏ với mình còn xa dài và bất tận.
Cố gắng để thay đổi bản thân, sống cố gắng để làm hài lòng người khác,.... Tất nhiên trong quá trình thay đổi cũng có những lúc sai lầm, có những việc làm khiến gia đình, bạn bè, người thân thất vọng, mất niềm tin. Nhưng trên con đường ấy ai là người hiểu, ai là người chứng kiến, ai là người cũng bước trên cả chẳng đường dài, ai là người động viên mỗi khi mình gục ngã,...... có lẽ những lúc như thế mình nằm chán lại tự đứng dậy mà thôi .....
Chúc cho các bạn đừng ai giống tớ, đừng đi đâu đó, làm gì đó một mình, sẽ khó khăn, sẽ nhiều cách trở lắm ....
Đêm khuya rồi, ngày này 9 năm về trước mình một mình ra cuộc sống bươn trải ..... và hôm nay mình ký sự một chút về cuộc sống hiện tại của mình thôi, Chúc cả nhà thành công và luôn nhiều niềm vui nhé ....
Cũng đã tự lâu lắm rồi chẳng viết gì, mình đã thay đổi rất nhiều về mọi thứ xung quanh, về con người, về tính cách về suy nghĩ trong cuộc sống ....
Có lẽ sự khó khăn, bon chen trong cuộc sống đã khiến mình thay đổi đến vậy sao?
Thực là cũng ko biết phải diễn tả thế nào cảm giác của mình lúc này..... thật trống rỗng.... đêm khuya lại càng heo hút ... chỉ có tiếng quạt trần và tiếng gió rít lành lạnh trong căn phòng bé nhỏ này cộng hưởng với tiếng lạch cạch trên bàn phím mà thôi ....
Có lẽ chỉ có chiếc máy tính là vật ở bên mình suốt cả chặng đường dài, dù thành công, dù thất bại, dù vui, dù buồn nó cũng chẳng bao giờ bỏ mình trừ khi mình bỏ nó ....
Con đường mình đi đã xa và dài quá, Đã đến lúc mình cũng muốn tìm cho mình một chỗ để sớm đi, tối về. Nhưng đâu là nơi ta đặt trọn niềm tin và hy vọng .....
Qua những ngày tháng thăng trầm trong cuộc sống, buồn có, vui có, thất bại có, thành công có và còn rất nhiều những .... những dự định, công việc, ước mơ, hoài bão trước mặt nữa, những khó khăn và thử thách còn nhiều lắm .... Vậy có khi nào mình dừng chân tự hỏi cuộc sống mình đang chạy theo thứ gì? Đến khi nào là đủ, đến khi nào là ổn định, đến khi nào để gia đình và bè bạn an tâm?
Trong cuộc sống, có quá nhiều điều còn phải bận tâm, lo toan bề bộn. Muốn cũng có một người để sẻ chia những điều giản đơn, vui, buồn ....trong cuộc sống mà thật khó khăn, cách trở. Cứ tưởng gần nhưng đâu dễ chạm tay vào là tới được nơi. Có lẽ hành phúc và mơ ước một góc đơn sơ, một không gian riêng bé nhỏ với mình còn xa dài và bất tận.
Cố gắng để thay đổi bản thân, sống cố gắng để làm hài lòng người khác,.... Tất nhiên trong quá trình thay đổi cũng có những lúc sai lầm, có những việc làm khiến gia đình, bạn bè, người thân thất vọng, mất niềm tin. Nhưng trên con đường ấy ai là người hiểu, ai là người chứng kiến, ai là người cũng bước trên cả chẳng đường dài, ai là người động viên mỗi khi mình gục ngã,...... có lẽ những lúc như thế mình nằm chán lại tự đứng dậy mà thôi .....
Chúc cho các bạn đừng ai giống tớ, đừng đi đâu đó, làm gì đó một mình, sẽ khó khăn, sẽ nhiều cách trở lắm ....
Đêm khuya rồi, ngày này 9 năm về trước mình một mình ra cuộc sống bươn trải ..... và hôm nay mình ký sự một chút về cuộc sống hiện tại của mình thôi, Chúc cả nhà thành công và luôn nhiều niềm vui nhé ....


0 nhận xét:
Đăng nhận xét