jm4e 4 5 5 5 58

3 thg 10, 2013

Cuộc đời sao lắm trái ngang
Tại sao anh lại gặp em lúc này
Giữa khi lúc tỉnh, lại say
Mơ màng, mỗng tưởng duyên này sẽ sang
Bộn bề, toàn những trái ngang
Dặn lòng, nén lại đôi hàng lệ rơi

"Vui đi để nhẹ kiếp người,
Thở đi để thấy cuộc đời thênh thang"

Nghĩ về những chuyện thế gian
Làm sao cho trọn vẹn toàn, chỉnh chu
Ta về với kiếp chân tu
Kệ đời xuôi ngược vi vu một mình

Sống là, ở tạm cõi trần
Thác là, về với vĩnh hằng thiên thu


Một ngày, chọn vẹn cho dù
Đừng nên gây oán, ghét, thù làm chi
Cười vui, cho thỏa mấy khi
Đừng làm cay mắt, để mi phải sầu
Đôi lời gửi gắm vào đâu ...

Người đăng: Unknown

2 thg 10, 2013

Bạn có biết ở Phi châu người ta bắt những chú khỉ như thế nào không? Người thợ săn đặt một hòn đá cỡ bằng quả trứng gà vào một hốc cây. Chú khỉ đã sờ thấy hòn đá nọ và muốn kéo nó ra khỏi hốc. Nhưng miệng hốc cây quá bé. Tất nhiên chú khỉ có thể dễ dàng rút tay ra khỏi hốc, nếu chú bỏ hòn đá ra. Nhưng chú đã không đủ bản lĩnh để làm điều đó. Và cuối cùng người thợ săn đã bắt được chú bằng cách thong thả trùm lên người chú một chiếc bao tải.



Phải chăng, đôi khi chúng ta bị quá khứ giam hãm, bởi một điều gì đấy hoặc một sự yên ổn chăng? Để rồi chúng ta chịu bó tay trước việc làm cho cuộc sống của mình trở nên hạnh phúc hơn. Đây là lúc mà chúng ta phải trả lời mọi câu hỏi rất cơ bản: 'Bạn mong muốn đạt được điều gì trong cuộc sống của bạn?'.
Roosevelt một lần đã nói: 'Tốt hơn là mạo hiểm làm một việc lớn, nâng cốc mừng đại thắng cho dù có khi sai lầm hoặc chịu mất mát thương đau. Còn hơn là đứng vào hàng ngũ những con chiên, chất phác, giản đơn, những con người ít biết đến niềm vui lẫn nỗi đau. Bởi vì họ sống trong miềm sáng tối, nơi chẳng hề có thành công và thất bại'.

Người thành đạt sống thoáng, không lùi bước trước khó khăn, biết chấp nhận rủi ro. Vì họ hiểu rằng biết hy sinh cái nhỏ sẽ được cái lớn. Sự nghèo hèn đối với hầu hết người châu âu không có nghĩa là chịu đói khát mà là phải sống những tháng ngày ngớ ngẩn, vô bổ.

Thật là khác biệt khi người vào cuộc chơi chỉ nhằm không thua cuộc, với người lao vào cuộc chơi là để giành chiến thắng. Ai cố gắng để không thua cuộc, người đó chỉ tập trung vào chống rủi ro, tránh hiểm nguy. Người vào cuộc với ý đồ thắng cuộc, anh ta luôn tìm cơ hội để chiến thắng. Bạn nghĩ sao, trong hai con người ai là người cảm thấy hạnh phúc hơn.

Người đăng: Unknown

3h rồi có lẽ phải ngủ thôi
Chằng nghĩ nữa những ngã đời bất tận
Những chuyện đã qua, giờ chẳng còn vướng bận
Cuộc sống còn nhiều thứ phải quan tâm.



Anh biết rằng trước mắt sẽ khó khăn
Thành công, sự nghiệp đàn ông cần cố gắng.
Nếu em hiểu anh, xin đừng buông những lời cay đắng.
Có thể nhói tim, có thể nát tâm hồn

Anh đã trải qua trên những nẻo đường
Đầy vất vả, nắng, mưa, sương, gió
Đại học 5 năm, xong anh vào quân ngũ
Huấn luyện cho mình để vững chắc đôi chân

Anh không kể về những ngày tháng khó khăn
Cũng chẳng thanh minh, những điều em nói
Khi anh ra đời, em vẫn còn bé nhỏ.
Thì làm sao em hiểu hết được anh

Ở quê xa, bố mẹ vẫn mong rằng
Anh làm tròn nghĩa vụ của người con đã lớn.
Công việc anh làm, tương lai anh cố gắng
Trong hành trình anh tìm kiếm có em.

Anh biết rằng, nhiều rào cản khó khăn
Anh dành trọn niềm tin vào những gì có thể.
Cuộc sống của anh vẫn bộn bề như thế
Cũng náo nhiệt, ồn ào nhưng đâu phải luôn vui

Anh vẫn là anh, đơn giản có thế thôi,
Kẻ trọng, người khinh cuộc đời ai cũng có.
Mắt thấy, tai nghe, những điều em hiểu rõ.
Em làm theo suy nghĩ đó nhé em..

Anh chẳng giận, hờn hay suy nghĩ linh tinh
Sẽ chẳng làm em thêm muộn phiền hơn nữa
Cuộc sống của em sẽ trở về như cũ
Không phải mệt người bởi những thứ đã qua.

Bốn (4) giờ rồi anh đi ngủ thật nha....
Người đăng: Unknown
Ngày xửa ngày xưa có một con suối nhỏ chảy mon men đến gần một sa mạc hùng vĩ. Chợt nó nghe một giọng nói: 'Nào, hãy bình tâm bước tiếp'. Nhưng nó sọ hãi trước cảnh hoang sơ, lạ lẫm này. Nó lo lắng trước sự đổi thay. Thâm tâm nó muốn có thật nhiều nước và chảy dài cùng cuộc sống tươi đẹp nhưng bản thân nó lại chẳng muốn đổi thay dòng chảy, chẳng dám mạo hiểm.

Giọng nói nọ lại tiếp tục vang lên: 'Nếu Ngươi không dám cất bước thì chẳng bao giờ Ngươi hiểu biết mảnh đất dưới chân Ngươi. Hãy tin tưởng mọi việc rồi sẽ ổn thoả với Người trên vùng đất mới lạ này. Nào bình tâm chảy tiếp đi, suối nhỏ'.

Thế rồi suối nhỏ quyết tâm bước tiếp. Và suối nhỏ cảm thấy ngọc thể bất an. Trên sa mạc, oi ả nống nực ngày càng tăng lên, cuối cùng dòng suối nhỏ đã bốc hơi cạn kiệt. Những hạt nước li ti bay lên quần tụ lại trên cao thành những áng mây bay trên sa mạc. Những áng mây lang thang ngày qua ngày vượt qua sa mạc để đến với biển cả. Rồi mây giăng mưa trên biển lớn.

Bây giờ thì suối nhỏ đã có một cuộc sống bội phần tươi đẹp hơn cả những giấc mơ ngày thơ ấu. Khi cưỡi sóng êm ái vượt trùng dương, suối nhỏ mỉm cười, suy ngẫm: 'Ta đã nhiều lần biến đổi hình hài, nhưng chưa bao giờ ta lại hài lòng với bản thân mình như ngày hôm nay'.



Người đăng: Unknown

Từ khi con lớn thành người 
Là con cất bước ra đời học xa
Vào đây sống cảnh xa nhà
Họ hàng chẳng có, cửa nhà cũng không
Nghĩ là cũng phải lông bông
May sao hai bác mở lòng cưu mang
Dẫu là chẳng phải họ hàng
Thế mà cũng được muôn vàn thương yêu
Nhớ sao những buổi cơm chiều 
Tuy rằng đạm bạc nhưng nhiều niềm vui.

Bác Tùng công tác xa xôi
Khi nào được nghỉ thảnh thơi mới về

Bác Hài công việc bộn bề
Nấu cơm, nấu rượu chẳng hề thở than
May sao công việc cũng nhàn
Tuy rằng hơi bận nhưng làm cho vui

Cu Toại buồn lắm đi thôi
Chẳng chịu học tập đi chơi suốt ngày
Để cho mẹ phải la rày,
Toại ơi! Đừng có thế này nữa nha.

Tuyến Ta đi học nơi xa,
Vừa ngoan vừa giỏi cả nhà đều vui.


Hôm nay con viết đôi lời
Ngày mai con lại ra đời tung bay
Không quên ngày tháng nơi đây
Mà hai Bác đã từng ngày chở che  
                                                                          (15/10/2005)
                                                                     Con :  Vũ Hùng Tài


Người đăng: Unknown
29 tháng 1 2013 lúc 8:20


Qua nửa đời phiêu dạt
Con lại trở về úp mặt vào ruộng nương.
Để đỡ đần cha mẹ lúc sớm hôm.
Vui với đàn trâu, bầy cò khi sáng sớm.

Để được ngắm nhìn từng hàng lúa lớn.
Để được hít bầu không khí nhẹ hồn quê
Để được cùng ai sớm tối đi về.
Để được sẻ chia những điều đơn giản nhất.

Mơ ước nhỏ nhoi nhưng nào có thật.
Bởi cuộc đời còn nặng ghánh mưu sinh.
Nơi đô thành nhiều cạm dỗ vây quanh.
Cũng nhiều khó khăn cũng nhiều thử thách.

Mỗi lúc đêm về trong màn đêm giá lạnh.
Phố đông người nhưng chẳng kẻ dừng chân.....
                     (Hà Nội, ngày 29/01/2013)
Người đăng: Unknown
Nội dung được. Được tạo bởi Blogger.